Post Top Ad

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Chương 8: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”

Hôm nay tổng giám đốc Triệu sang dự họp về dự án kinh doanh mới của công ty, máy bay hạ cánh lúc 16h chiều nay thưa cô Phong Lan – giọng cô thư ký của Phong Lan báo cáo.
Sao anh ấy lại qua sớm vậy, anh ấy đang chuẩn bị dự án bên Hồng Kông cơ mà? trong đầu Phong Lan thầm nghĩ về những dự định sắp tới của anh Triệu.
Tổng giám đốc Triệu là một người đàn ông trẻ tuổi, giỏi dang và lịch lãm. Anh sang Việt Nam đầu tư về dự án resort và đã mở công ty tại đây 5 năm trước. Cho tới bây giờ Phong Lan vẫn nhớ mãi hình ảnh của vị mạnh thường quân  đã giúp đỡ chị trong một chiều giá lạnh.

………………………………
Ngày hôm ấy, sau khi từ nhà Đường Phi trở về, Phong Lan như câm lặng, chị dùng thuốc ngủ uống, uống rất nhiều để quên đi cái cảm giác cay đắng mà mình vừa trải qua. Chị không biết phải trông cậy vào ai, nhờ ai. Chị cần một bờ vai đúng nghĩa để dựa dẫm vào nhưng không có ai bên cạnh chị.
Còn đúng 3 ngày sau chuẩn bị chị nhận bằng tốt nghiệp. Chị không thể chịu nỗi được cái thành phố ồn ào và nghiệt ngã này. Chị muốn đi thật xa cái mãnh đất nghiệt ngã này, vì vậy chị đã tìm kiếm những công việc ở mọi nơi để đi.
Sài Gòn, chiều ngày 18 tháng 2 năm 2009, đúng 6h tối điện thoại chị reo chuông!
Em có phải là Phong Lan – Đoàn Phong Lan không? – cú điện thoại từ một người đàn ông lạ mặt, giọng nước ngoài nói lấn sang tiếng Việt mà chị không thể hình dung được anh ta là người như thế nào. Những thứ tiếng Việt chèn vào tiếng Anh rất khó để nghe và không thể nào chị hiểu nỗi.

Description: https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSGGZVpJN_rsuTMeROcO-c7ps2-o-_hTVfP_IgUrLAfQnq7dySLFQ
Dạ vâng em là Phong  Lan ! – giọng chị run run vì chị không hiểu nỗi mình đang tiếp xúc với ai.
Để anh giới thiệu, anh là Triệu Lim, anh là người nước ngoài, anh đến Việt Nam để làm ăn kinh doanh. Hiện anh đang ở đảo Phú Quốc của Việt Nam, em có biết về nó không?
Chị có học qua môn địa lý từ khi chị còn đi học cấp 1 cho tới khi chị học đại học chị vẫn theo chuyên ngành địa lý rồi, nhưng bất giác một người đàn ông đề cập đến con đảo này trong đầu chị như đang choáng váng. Hình như chị có đọc qua nó, nó nằm ở miền Nam nước Việt Nam, nó ở tỉnh Kiên Giang và nằm ở xa tít Sài Gòn, là vùng đất tận cùng của tổ quốc.
Chị ừ à sau khi nghe người đàn ông giới thiệu. Và người đàn ông lại mặt giới thiệu tiếp.
Công ty của anh vừa mới thành lập, anh đang cần gấp một nhân viên marketing, anh thấy em có làm qua một số chuyên ngành này, nên anh muốn mời em làm việc cùng anh tại đảo Phú Quốc.
Một lời đề nghị bất ngờ trong một hoàn cảnh hoàn toàn hợp lý. Chị sợ nhưng chị phân vân không biết nên đi hay nên ở lại. Chị muốn suy nghĩ cho thật kỹ lưỡng nên dừng máy và im lặng trong một quãng thời gian khá lâu.
Người đàn ông lạ mặt biết chị còn phân vân nên cho chị thời gian suy nghĩ. Và nếu chị đồng ý anh sẳn sàng tài trợ tiền máy bay cho chị rời khỏi mãnh đất Sài Gòn và về với đảo Phú Quốc sinh sống.
Suốt một đêm dài chị suy nghĩ, chị không biết phải quyết định như thế nào. Ngày mai đã có thể nhận bằng tốt nghiệp rồi, có bằng rồi chị có thể tự do vùng vẫy đi mọi nơi mà chị muốn. Nhất là xa cái thành phố nghiệt ngã và u buồn này.
Chị muốn tránh Đường Phi và bỏ đi thật xa.
Một lời đề nghị hợp lý, trong một hoàn cảnh hợp lý. Chị nhắn lại cho người đàn ông đó một cái tin và chị từ biệt Sài Gòn.
Con người dù có yếu đuối đến bao nhiêu lần đi nữa, thì khi đã trải qua một cuộc tình cay đắng, con người ta tự dưng sẽ mạnh mẽ như chưa có chuyện gì.
Đón chị ở sân bay Phú Quốc là một người đàn ông to cao phong độ, và trông rất trẻ tuổi. Anh mang một chiếc kính cận màu doanh nhân và nhìn rất lịch lãm.
Anh nhìn chị và chào một cách thân thiện.
Chào em, anh là Triệu Lim, người mới gọi cho em hôm qua.
Chị nhìn người đàn ông không nói nên lời, bây giờ dường chị có cảm giá bắt đầu sợ hãi rồi. Liệu không biết ông ta có đem bán chị sang biên giới Trung Quốc, liệu anh ta có làm gì mờ ám với chị hay không?
Đủ thứ trên đời này mà chị nghĩ ra, rồi chị mở một nụ cười nhìn anh.
Em vừa tốt nghiệp xong, mong anh giúp đỡ, một cái bắt tay như một lời chào, một lời kết duyên với công việc và cả kết duyên với tình yêu cùng anh.

Description: https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEisSEI-34TPsWW6uX_G-5e_pUNzdvW-jbCrs_FM-jnvCPQ6m9DcIym2xV23grApbElxLZI22W0tJ0UCFiBNIsX9qr7DSLBE2TZdtTUvevlMAtMcXpoXm8l3wp-9zjyWJyo7aZbMVnjNbG1V/s1600/356_2.jpg
Từ lúc rời Sài Gòn về với  Phú Quốc chị đã bỏ tất cả những gì là của mình, từ số điện thoại, email, facebook cho đến những cái gì là mạng xã hội. Tất cả cốt để quên đi ĐườngPhi.
Chị nghĩ mình sẽ yếu đuối mà quay về với Đường Phi, nhưng trong sự quay guồng của công việc chị đã hoàn toàn quên đi tất cả những gì gọi là kỹ niệm. Cái tên Đường Phi từ đó cũng mờ nhạt trong lòng chị.
…………………….
Sân bay đảo Phú Quốc, 16 giờ chiều ngày 18 tháng 2 năm 2015
Một người đàn ông bóng dáng cao to đang từ phía xa đang đi đến trước mặt chị. Là Triệu Lim – vị mạnh thường quân 5 năm trước của chị.
Sao anh trở lại Việt Nam sớm hơn dự định – chị nhìn anh nở một nụ cười thật rạng rỡ
Anh trở lại đây vì cảm thấy nhớ một người – anh nhìn chị cười cười!
Chị không thể che dấu được vẻ mặt ngượng ngùng trước mặt anh, chị đỏ mặt lên và không nhìn vào mặt anh được.
Anh nhìn chị cười và không nói gì. Hai người vào một quán cà phê thượng hạng gần sân bay uống nước.
Tối nay đi dạo bên bờ biển cùng anh, anh có chuyện muốn nói với em.
Chị im lặng không đáp trả lại anh.
Sao em không nói gì?
Chắc em bận!
Anh có điều quan trọng muốn nói với em.
Lúc 9h anh sang chỗ em đón em nhé.
Chị cuối đầu ậm ừ cho qua chuyện.
Chị biết anh muốn nói gì với chị, chị hiểu nỗi lòng của người đàn ông này suốt năm năm qua, nhưng chị không muốn có mối quan hệ yêu đương với anh. Không phải vì chị không có cảm tình với anh, mà vì chị không thể nào quên được Đường Phi.
Hai người nhìn ra khung trời vào một buổi chiều tỏa nắng, dưới cái bóng của mặt trời đang ẩn nấu sau lớp núi, lòng chị nặng trĩu nhìn về hướng xa xăm.
21h tối một người đàn ông mặt áo vest, thắc cờ vạc nghiêm trang đến gặp chị. Anh cầm theo một bó hoa tình tứ tặng chị để tỏ lời mừng ngày tái ngộ giữa hai người.
Bíp Bíp
Là tiếng tin nhắn của Triệu Lim đang đợi chị dưới sân nơi chị ở.
Chị vội thay quần áo và xuống đi cùng anh.
Người đàn ông mang theo một bó hoa màu tím tươi thắm, rồi nhẹ nhàng trao sang đôi tay bé nhỏ của chị.
Chị nhận bó hoa tươi thắm của anh và nở một nụ cười nặng trĩu.
Sao anh tặng hoa cho em – chị hỏi anh bằng một câu hỏi ngớ ngẫn.
Vì em rất đẹp, đẹp như bông hoa này vậy, đóa hoa Phong Lan.
Anh biết chị thích hoa Phong Lan, loài hoa sắc tím xinh đẹp và dịu dàng. Con người chị cũng giống cái tên của chị, mềm mại và dịu dàng như đóa hoa Phong Lan.
Người ta nói người nước ngoài để học được tiếng Việt thật sự rất khó. Tiếng Việt có dấu chấm hỏi, ngã nặng rất phiền phức. Trong khi đó trong ngữ âm của tiếng Anh thì không có những dấu câu kiểu này.
Anh là người Hồng Kông chính gốc, thế mà sau 5 năm anh đã nói tiếng Việt một cách thành thạo. Không chỉ nói giỏi, hiểu giỏi mà anh còn là chuyên gia trong việc phân tích các từ Hán Việt cho chị hiểu.
Thế nên anh đọc và hiểu về loài hoa Phong Lan và cái tên của chị. 
Hai người cùng đi dạo trên bờ biển, sóng biển ồn ào và êm ả, chị ngước mắt lên trời nhìn những vì sao đang tỏa sáng dịu dàng, rồi chị lại quay sang anh hỏi đáp.
Tối nay anh định nói gì với em – chị hướng nhìn ra biển hít một hơi và lặng nghe anh nói.
Phong Lan à, làm vợ anh nhé. Một lời cầu hôn dường như đã được chất chứa suốt năm năm liền của một người đàn ông thành đạt. Một lời cầu hôn dường như nó đến quá vội mà chị cũng không thể biết rồi chị sẽ làm gì tiếp theo.
Triệu Lim quay sang nắm chặt hai tay chị, đôi mắt có gọng kính cận của anh nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe của chị, tình cảm sôi sục trong lòng anh đang dâng trào.
Chị nhìn khuôn mặt điển trai của người đàn ông đã yêu chị suốt 5 năm, chị không biết nói gì khi tình cảm trong lòng chị dành cho anh chỉ là cảm kích, là sự bảo bọc của một người mà chị định nghĩa là người anh trai.
Ngày đó nếu không có anh dắt tay chị ra khỏi bầu không khí u uất, tủi nhục và căm phẩn Đường Phi hẳn giờ chị không biết đời mình đi đâu.
Sóng biển hôm nay đập mạnh anh nhỉ - chị lẳng sang câu chuyện khác và đưa mắt nhìn sóng biển tung tăng.
Em lại lãng tránh anh – Triệu Lim thở dài khuôn mặt bất thần
Anh biết em chưa thể quên được Đường Phi, câu nói này của Triệu Lim đã làm Phong Lan thức tĩnh.
Em đã quên được rồi, mắt chị  nhìn anh trả lời dứt khoát.
Con người cạn tình cạn nghĩa ấy giờ trong mắt em anh ta không đáng
Thế thì tại sao em không muốn cùng với anh đi tiếp.
Em ……………chị dừng lại không thể nói nên lời
Tình cảm làm sao ép buộc được, chị không thể nói toạt ra rằng tình cảm chị dành cho anh chỉ là tình đồng nghiệp, sự cảm kích, một người bạn tri kĩ.
Suốt 5 năm qua, chị cùng với anh trải qua nhiều sóng gió, có lúc công việc áp lực công ty xuống dốc chị cùng anh đương đầu mọi thứ
Nếu như không có Đường Phi, nếu như mối tình đầu của chị, chị đã gặp ngay được Triệu Lim rồi thì có lẽ tâm hồn chị không tan nát như bây giờ
Mọi thứ đau khổ mà chị đã gánh chịu đã được Triệu Lim bù đắp, suốt 5 năm qua, anh yêu chị bằng cả một trái tim, chị biết và chị cảm kích, chị cảm nhận được cả con người Triệu Lim muốn dành cho chị, từ sâu thẳm trong trái tim mình chị thầm cảm ơn anh rất nhiều. Có lúc chị chị đơn thuần nhìn khuôn mặt điển trai của anh và thốt ra một lời nói không có bắt đầu và kết thúc « cảm ơn anh »
Anh đã thưa với mẹ, nếu em đồng ý, anh và em cùng về Hồng Kông sinh sống luôn. Anh muốn rút vốn hết về nước không ở đây nữa.
Nhưng tại sao? công ty đang trên đà phát triển cơ mà - Chị mở tròn đôi mắt nhìn anh.
Vì em chưa quên được anh ta, vì tình cảm cá nhân của anh và cả vì anh không thể để em ở lại đây một mình được.
Chúng ta về Hồng Kông, công ty bên đó đang phát triển hừng hực, em sẽ cùng với anh điều hành công ty bên đó.
Nhưng em…………….vẻ mặt chị lưỡng lự nhìn anh
Triệu Lim ngắt lời chị và lấy ra một chiếc nhẫn lung linh và huyền ảo.
Đưa tay em ra đây……………….
Chị không đưa tay cho anh, nhưng anh vẫn một mực cầm lấy tay chị và trao chiếc nhẫn đính ước
Em suy nghĩ đi nhé, anh cần có em bên cạnh.Không có em anh không làm gì được, không có em cuộc đời anh sẽ chẳng còn gì quan trọng hơn nữa.
12h đêm tối ngày hôm ấy chị thao thức trăng trở và không ngủ được. Chị đang bất giác nhớ về những tháng ngày mà chị ở cạnh Đường Phi, càng nhớ những kỹ niệm ấy chỉ càng làm cho trái tim của chị đau điếng, rỉ máu.
Chị bóp thắt tim mình lại, chị không ngừng tưởng tượng về cái ngày định mệnh mà Đường Phi đã đuổi chị đi, chị đau nhói trong lòng mà không kìm nỗi nước mắt
Sao đã lâu lắm rồi, lòng chị vẫn đau khi nhớ về Đường Phi, sao trái tim chị chỉ yêu có mình Đường Phi mà thôi, tại sao như vậy.
Chị ôm chặt gối, bóp nát đầu mình lại và không thể chịu đựng  nỗi đau đớn này.
...................
Thưa cô Triệu, về dự án resort sáng nay, chủ đầu tư muốn gặp mặt cô.
Là ai vậy?
Ông Đường Phi
Đường Phi
Nghe trưởng phòng An Minh nhắc đến cái tên này, đầu chị như âm u, choáng váng và không thể kìm chế được cảm xúc.
Đã lâu lắm rồi chưa có ai nhắc đến cái tên này, chính bản thân chị cũng không hề nhắc, chị chỉ thầm nhớ anh sau những đêm dài không ngủ được. Đầu óc chị quai cuồng và rồi chị cố trấn tĩnh.
Anh ta là ai? - chị hỏi dứt khoát làm ra vẻ không để ý gì đến cái tên này.
Anh ta là chủ tịch công ty DCMA, là một ông trùm trong thế giới bất động sản.
Chị nghĩ bụng chắc chỉ là trùng hợp tên thôi, Đường Phi, anh ta làm công nghệ thông tin làm sao lấn sang bất động sản được.
Bao giờ gặp, chị hỏi lại thời gian bên chỗ trưởng phòng An Minh
10h sáng nay thưa cô Phong Lan

Description: https://blogger.googleusercontent.com/img/proxy/AVvXsEi6jIE06DnNAHGUgmm_KpmF3ZdcxUBp8JdxXwE7jFriWxga4bgSZqWcU1f7iZVPI5A66GGxiwmO6_qreHCTgVpGkM2WwvbN8zsybxKuaLxz0uGUQg3sYo-f_ejbeV4TL8PjLh2cGTD1ZtrhD8-duu0YUChNqx37hf7XWPPzrCmPhA=
Được, sáng nay tôi rãnh, tôi sẽ gặp.
Sáng nay trưởng phòng An Minh cùng chị gặp đối tác là Đường Phi, chị đang chờ trong phòng họp thì có một tiếng gõ cửa của cô thư ký.
Cô Phong Lan, ông Đường Phi đến rồi.
Mời anh ta vào, lòng chị run run.
Một người đàn ông vóc dáng cao to, đang khoát lên mình một bộ vest chỉnh chu, chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá đến vài tỉ và cả một cây viết trên túi áo bên ngực trái của anh ta. Anh ta bước vào một cách đầy tự tin.
Tự dưng lòng chị đang có cảm giác hồi họp, chị không hiểu nỗi tại sao như vậy, nhưng con người chị dường như bị mất kiểm soát.
Chị không thể đứng vững được nữa, trước mắt chị là một người đàn ông trưởng thành, à không là một doanh nhân thành đạt, anh ta cũng đang ngỡ ngàng nhìn chị.
Khoảng cách dường như lắng lại, không gian dường như im lặng, cả thế giới trong chị dường như sụp đỗ khi nhìn thấy đó chính là gương mặt thân quen của người mà chị yêu – Đường Phi.
Nhìn thấy chị anh cũng không thể đứng vững được, đôi mắt anh sắt nhọn và không thể kìm lại được. Khóe mắt người đàn ông dường như chuyển từ đen sang đỏ, người đàn ông nắm chặt tay lại và giữ nguyên thái độ lịch lãm của mình.
Cô thư ký gọi khéo anh, anh Đường Phi, mời anh vào.
Cả cô thư ký và trưởng phòng An Minh dường như không hiểu nỗi biểu hiện của hai người khi nhìn nhau, hình như hai người quen nhau?
Trưởng phòng An Minh hỏi giò Phong Lan.
À không? Đây là lần đầu tiên tôi gặp anh ta.
Người đàn ông sau một hồi trấn tĩnh, bước tới bàn, một cái bắt tay thân thiện mở đầu cho cuộc hợp tác lâu dài.

Description: https://blogger.googleusercontent.com/img/proxy/AVvXsEiaKWvmORw1vyeYvkHD6gTZnxTdG2EyaFBbrgngPLdy9O3c1LoSDo43vb4KTjRhOkgeIWXp5rrLZDo8wqD3WgvuFw54jh3YBxjdTPjJy5ewmlHRIb1LEQOvSGNQYg8bLLyDE7lAjFHgmuKfO_U4ao66dxtyFAO-0M_piQbV2RgxTAL5_wNetTiDLrbM7tEEvaPArPKe7Zd9zZrpFijDJzLKN2m1qdHfirwqGzX2WQ=
Chào cô Phong Lan, tôi rất vui được gặp cô!
Chào anh Đường Phi, tôi cũng rất vui được gặp anh.
Đây là trưởng phòng An Minh, chắc anh quen rồi, tuần trước anh có gặp, đáng lẽ ra buổi đó tôi phải gặp anh để bàn chuyện nhưng thành thật xin lỗi, lúc đó tôi có chuyện đột xuất quá, không thể gặp anh được.
Không sao cô Phong Lan, hôm nay tôi đến đây để trao đổi chính thức, cả hai người điều rất ngỡ ngàng và không thể nói gì được ngoài những cử chỉ và những câu nói đầy khoảng cách.
Sau cái bắt tay lạnh giá như tê cứng của hai người, họ bắt đầu kéo ghế và trao đổi công việc.
Cuộc gặp định mệnh với Đường Phi làm Phong Lan thất thần, dường như tới giờ chị vẫn chưa định hình hết được cái cảm giác của chị, nó lâng lâng và sợ hãi và khó có thể diễn tả được thành lời.
5 năm cho một tình yêu, 5 năm chị tập quên Đường Phi, chị quên bằng cách trốn chạy, chị quên bằng cách lao đầu vào công việc, và chị quên bằng cách thôi ngừng nhớ về anh nữa.
Từ khi rời khỏi mãnh đất Sài Gòn chị đổi số điện thoại, chị đổi tất cả các tài khoản trên các trang mạng xã hội, 5 năm chị không ghé vô thử trang Facebook của anh, không phải chị quên mà vì chị sợ khi nhìn thấy anh, cái cảm giác đau nhói ấy hiện về, chị sẽ không thể kìm chế nỗi cảm xúc và cả tình cảm của chị được nữa.
Là con người hay khóc, chị hay khóc thầm mỗi đêm khi nhớ về Đường Phi. Dạo trước  vì anh mà chị khóc đến nỗi phải mua cả kính mắt mà đeo vào, chị nghĩ quẩn, chị làm những chuyện mà không có sự cho phép của lý trí.
Nhưng từ khi Đường Phi cự tuyệt với chị, con người chị trở nên băng giá không chút động lòng. Chị vùi đầu vào công việc để quên đi anh. Thỉnh thoảng chị cũng dành cho Triệu Lim một tình cảm thương mến nhưng thực sự chị không thể yêu được Triệu Lim vì chị sợ chị sẽ lừa dối Triệu Lim.
Nước mắt của chị lại tuông ra và lòng chị lại trở lại cay đắng như thời điểm mà Đường Phi cự tuyệt chị.
Xu Kiên Author


14:48 / by / 0 Comments

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Top Ad