Sáng nay họp giao ban, em đã chuẩn bị kỹ cho cuộc họp này chưa Phong Lan?
Giọng chị Vân Lan cất lên từ phía đằng sau tấm rèm của cửa phòng….
Từ ngày chị rời khỏi Sài Gòn, trở về với Đảo Ngọc thân yêu, chị đã cảm nhận
được cái hồn của hòn đảo bé nhỏ nhưng là linh hồn của vùng đất Kiên Giang này
rồi.
5 năm trước, vì để quên mối tình đầu ngơ ngác, vì quá đau khổ mà chị đã rời
bỏ tất cả, chạy trốn biệt tích trên vùng đất linh thiêng này.
Em chuẩn bị xong rồi, sáng nay em có ý kiến mới cho khu resort sẽ mở sắp
tới, chị giúp em nhé.
Ừ, Chị sẽ cố.
Chị Vân Lan là người thân thiện, chị hiền lành và hay giúp đỡ người khác.
Đã 35 tuổi rồi mà chị vẫn không chịu lấy chồng. Nhiều lúc Phong Lan ngồi kể
chuyện tâm tình về cuộc đời với chị, chị cũng khóc mà kể về số phận của mình.
Thời sinh viên chị có quen một anh chàng nhà giàu, tuấn tú, anh và chị rất
yêu nhau và có ý định sẽ cưới sau khi chị tốt nghiệp đại học. Nhưng dạo ấy do
nhà chị nghèo, chị lại là gái quê lên thành thị học tập, nhưng vì có ý chí học
tập, cùng với nghị lực phi thường, chị đã vượt qua tất cả để vươn lên cuộc
sống.
Quen được anh vì anh là sinh viên cùng khoa, anh điển trai, nhà rất giàu và
học rất giỏi. Anh và chị đã tiến đến quan hệ thể xác. 4 tháng sau chị phát hiện
mình đã có bầu, chị báo cho anh biết liền.
Anh vui mừng khôn xiết khi nghe tin đó, anh dắt chị về nhà ra mắt với gia
đình, thông báo luôn cái tin chị đã mang trong mình dòng máu của gia đình anh.
Mọi người trong nhà không ai nói một tiếng nào, gia đình anh là gia đình đại
gia có tiếng của đất Sài Thành, người hầu trên kẻ hầu dưới phải tính đến chục
người còn mẹ anh lại là một phụ nữ ưa giàu sang quý phái.
Có một lần mẹ anh tìm đến căn trọ cũ nát của chị và bảo sẽ dẫn chị đi khám
thai. Chị vui lắm, dường như chị muốn nói lời cám ơn chân thành đến người mẹ
hiền của anh. Chị quỳ gối xuống đất và ngẫng đầu lên thưa: Con cám ơn Bác nhiều
lắm, con yêu anh Vũ Khương, con sẽ sinh cho Bác một đứa cháu khấu khỉnh.
Vào bệnh viện, bác sĩ nói tim thuốc kháng sinh để kiểm tra, mũi kim xuyên
thấu vào da thịt chị, chị ngủ mê mang miên mãi, cho đến khi chị thức dậy thì
chị đã thấy mình nằm trên dường bệnh rồi. Bác sĩ bảo, đã phá thai thành công
rồi, giờ chị phải ở lại bệnh viện để dưỡng sức.
Chị ngước mặt lên nhìn người mẹ hiền của Vũ Khương mà lòng uất ức.
Vì sao lại giết con tôi? Vì sao? Tại sao?
Vì sao một đứa bé chuẩn bị sắp chào đời bà lại nỡ lòng nào bóp nát nó thành
một đống máu.
Vì sao bà lại làm như vậy?
Vì sao bà lại giết đi đứa cháu ruột của bà?
Người mẹ của Vũ Khương đay nghiến nhìn chị giọng đanh thép.
Vì cô không xứng đáng là con dâu ta, nhà ta giàu, ta cần một cô con dâu
giàu có và xinh đẹp, cùng đẳng cấp, những thứ đó cô không có.
Từ nay duyên của cô với gia đình họ Hà ta đã hết, cô đừng đến tìm con trai
của ta nữa, nó chuẩn bị lấy vợ rồi, gái quê như cô không có cửa đâu.
Bà nói xong xách túi ra khỏi phòng, thằng con trai của bà vừa kịp chạy tới
bệnh viện và mở cửa phòng
chạy vào khóc.
Anh xin lỗi, anh không biết mẹ tới tìm em? Anh ! anh!
Cặp tình nhân khốn khỗ ôm chầm vào nhau mà khóc, khóc nức nỡ, khóc không
thành lời. Chị khóc và anh cũng khóc, anh như điên lên với cái quyết định quá
tàn bạo của mẹ mình.
Hay là mình bỏ đi khỏi thành phố này, tìm đến một nơi nào đó không có ai mà
làm ăn sinh sống, nơi chỉ có mình thôi em.
Chị tát anh một cái tát thật nặng mà chưa bao giờ chị làm như vậy;
Anh có bị sao không vậy?
Anh sắp lấy vợ rồi? sao lại còn đi theo tôi?
Mẹ anh nói, nếu giờ anh không nghe lời bà nữa, bà sẽ chết cho anh xem.
Nhà chỉ có mình anh thôi, anh đừng có bất hiếu nữa! anh về đi.
Nhưng anh yêu em, Vân Lan à, tình yêu không có lỗi.
Mình bỏ hết đi em, chạy trốn ra khỏi cái nơi khủng khiếp và khốn nạn này đi
em.
Anh cầu xin em, anh vừa nói, vừa quỳ xuống đất mà cầu xin chị.
Chị nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, chị áp sát má của chị vào gò má cao của
anh, chị hôn chầm chậm vào môi anh và chị hiểu rằng 4 năm qua chị đã không yêu
lầm người, mà tâm hồn của chị
và anh giờ cũng đã thành một mất rồi.
Trong đêm đó hai người đã bàn kế hoạch đi biệt tích khỏi thành phố, nhưng
người nhà anh đang canh gát ngoài cửa nghe được tin đó, về báo lại cho bà chủ
của hắn.
Bà mang người đến bệnh viện và lôi thằng con trai của bà về nhà. Bằng sức
mạnh của một người đàn ông mới lớn, anh đập tan những gì có trong phòng bệnh,
cảnh vật chung quanh như tan tát trước bàn tay to khỏe của anh.
Thế nhưng sức một người sao đọ nỗi sức nhiều người, anh bị người hầu tóm
chân, khoanh tay thật chặt, rồi bà mẹ ra lệnh giải con trai về nhà như một tù
nhân.
Cảnh hai người chia tay tựa như cảnh ly biệt trong phim Lương Sơn Bá – Chúc
Anh Đài lúc Mã Văn Tài đến giật Anh Đài ra khỏi tay Lương Sơn Bá vậy, tan tát
và đau thương!!!
Lòng chị giờ như đã chết, chị biết mình giờ cũng chẳng còn gì nữa, chị nhìn
xuống đôi tay trày xước của mình, nhìn xuống bụng của mình.
Chị ôm mặt khóc nức nỡ rồi chị ngủ thiếp đi trong cơn mê sảng!
Sáng hôm sau chị cuốn gói ra đi, rời khỏi cái chốn đau thương này về với
Đảo Ngọc thân yêu.
Câu chuyện của chị cũng chưa hoàn toàn dừng lại ở đó, sau khi chị rời khỏi
cái đất Sài Gòn đầy oái oăm ấy được 3 tháng, chị nghe tin anh bị giam trong
phòng và bị ép lấy vợ, nên anh đã dùng dao cắt cỗ tay mà chết. Lúc đó lòng chị
như chết lặng, đau đến quặng thắt, chị ngước mắt lên trời và bảo rằng hãy đợi
em anh nhé.
3 tháng trước là con chị ra đi, 3 tháng sau tới lượt người đàn ông của chị
ra đi, chị đau buồn không thể sống nỗi. Chị cũng tự thắt cổ để kết liễu đời
mình, thế nhưng lúc đó mới chuyển xuống Đảo Ngọc may được xếp chung phòng ở với
Phong Lan, lúc chị chuẩn bị chết thì đã bị Phong Lan phát hiện ra, và đã cứu
chị ra khỏi bàn tay của thần chết.
Từ đó cho đến bây giờ, chị cứ ở vậy, lâu lâu ngước nhìn lên bầu trời và bảo
với Phong Lan, chồng và con chị đang đợi chị ở trên thiên đường. Phong Lan hay
cười và bảo, chị hãy tiếp tục sống tốt đi vì hai người họ đang ở ngay bên cạnh
chị, đang muốn chị có cuộc sống tốt đẹp hơn mà.
…….
Sáng nay tôi muốn trình bày với mọi người về một dự án resort sắp tới mà
công ty chúng ta chuẩn bị triển khai. Dự án này sẽ làm theo mô hình kiểu hiện
đại, phong cách bên châu Âu.
Ồ, Cô Phong Lan đã từng sang châu Âu chưa? Giọng của trưởng phòng An
Minh đang nói.
Tôi chưa đi! Nhưng với dự
án resort mới này tôi rất tin tưởng. Tổng giám đốc đang bên Hồng Kông không
tham gia buổi họp này được, nhưng tôi sẽ trao đổi trực tiếp với sếp tổng trong
thời gian tới.
Tuy nhiên, dự án này với
quy mô lớn nên cần lượng vốn cao, mình cần phải tìm nhà đầu tư, vì đây là cụm
resort.
Mọi người có đề xuất gì
mới không?
Một cánh tay từ trưởng
phòng tiếp thị An Bình – theo tôi mình nên tìm nhà đầu tư thông qua các mối
quan hệ truyền thống, đồng thời thực hiện chiến dịch PR để tìm các nhà đầu tư
có hứng thú với các resort tại đảo quốc thì rất hấp dẫn.
Mọi người còn ý kiến nào
nữa không?
Tất cả mọi người im lặng!
Tôi thấy ý kiến này có khả
thi, vậy việc thực hiện PR sẽ giao cho trưởng phòng tiếp thị An Bình được
không? Anh làm bên tiếp thị mảng này coi bộ rất hợp với anh.
Được – tôi đồng ý.
Cuộc họp kết thúc tại đây,
mọi người có ý kiến gì nữa không? Chúng ta tan họp.
…
Trăng đêm nay ở Đảo Ngọc
sáng quá, từ căn phòng khách sạn chị đang ở, chị ngước lên trời nhìn ánh trăng
mang mác.
Cốc cốc cốc.
Ai vậy?
Chị Vân Lan đây Phong Lan.
Em đang làm gì vậy ? à không ? em đang nghĩ về cuộc họp sáng nay
và những dự định của mình sắp tới. Chị không ngủ được à ?
Ừ ? chị nhớ anh nên không ngủ được. Có khi chị về Sài Gòn thăm mộ của
anh.
Hai chị em ngồi ở ban
công nói chuyện cười nhau dí dỏm. Em có muốn về Sài Gòn không ? đi với
chị ?
Chắc em không về đó đâu chị, em không muốn về đó nữa.
Em sợ gặp lại cậu ta à ?
Vâng, em sợ, em không muốn gặp.
Trước giờ chị không có nghe em kể về chuyện của cậu ta lắm, chị chỉ biết em
có một người bạn trai, nhưng từ lâu em đã không gặp lại cậu ta rồi !
À chuyện dài lắm chị ! có kể tới ngày mai cũng không hết được đâu.
Phong Lan đang mơ màng nhìn ra ngoài hồ bơi, nhìn lên bầu trời có những vì
sao đang tỏa sáng lung linh, rồi mơ màng kể chuyện ngày xưa cho chị Vân Lan
nghe.
Xu Kiên Author




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét